Showing posts with label feelings. Show all posts
Showing posts with label feelings. Show all posts

Sunday, October 9, 2011

Found

Những trận mưa liên hồi không đủ sức cuốn đi nỗi buồn dài dăng dẳng...

Vùi đầu vào Next Top Model, Glee, X-Factor, Modern Family, Hell's Kitchen, Masterchef, gần đây nhất là Just The Two of Us. Cô lập với thế giới bên ngoài và nhìn cách người ta "sống" trên TV. Ha! Nhận ra được một điều, những chương trình thực tế chỉ đang cướp đi những điều thực tế xung quanh ta... Tốt thôi. Vài phút ngắn ngủi để tê liệt cơn đau, vẫn hơn tự dày vò bằng những câu hỏi không lời đáp.

You can run, but you can't hide.

Chạy xa đến nhường nào, cũng không thể lẫn tránh cảm xúc của chính bạn. Như kiểu mình ngại gặp bác sĩ, ngại uống thuốc, nhiều lần bị ốm toàn trùm chăn kín mít, ra hết mồ hôi sẽ... khỏi bệnh. Mà khỏi thật! Đáng tiếc là không thể áp dụng cho vết thương lòng. Nó cứ rỉ máu, rỉ máu, rỉ máu... cho tới lúc bạn muốn đấm vào mặt một ai đấy. Ôi, không biết mình đang viết truyện sến, kinh dị hay bạo lực?

"Ủa, sao ở ngoài thấy bình thường, mà trên blog viết gì... ghê vậy?"

Tới cơn.

Còn bình thường? Tất nhiên vẫn cười, cười sảng khoái là khác. Cười đến khi nào nhận ra mình không cười được nữa, và quay về trạng thái tự kỷ.

Don't push me. Or I'm gonna cut - a - bitch.


bitch_i_will_cut_you_trollcat

You think this is cute?

Photobucket

Do you still think this is cute?

Giai đoạn này đang rất khó khăn với mình. Ai chịu đựng được, mình cảm ơn. Ai bỏ đi ra chỗ khác, mình càng cảm ơn.

Để yêu quý bản thân, cần học cách chấp nhận bản thân.

Ví như mình ngại chửi thề, mình sẽ hạn chế tối đa việc chửi thề, kẻo sau đó lại băn khoăn về từng câu từng từ đã thốt ra. Mình sẽ nhăn mặt khi ngửi mùi khói thuốc, hay từ chối việc nốc ừng ực những loại cồn mình chưa bao giờ thèm khát.

Tuy nhiên, mình cũng không thuộc dạng hiền lành, ngoan ngoãn. Mình hư hỏng theo cách của mình, như một thú tiêu khiển để giải khuây.

Dẫu sao, tốt hay xấu, dữ hay hiền đều là những định nghĩa tương đối mập mờ mà người đời gán cho nhau. Họ có nói thế nào, vẫn không thể thay đổi bản chất bên trong của bạn.

Xù lông nhím, đôi khi để bảo vệ bản thân.

Nhún nhường vâng dạ, đôi khi để công việc thuận lợi, trôi chảy.

Hành động vì thế chưa chắc đã phản ánh suy nghĩ. Mà suy nghĩ của con người mới là ghê gớm nhất, chứ không phải những thứ họ khoe ra cho bạn thấy.

Phức tạp nhỉ?


mistakes

Thế là mình chọn lối đi riêng cho bản thân, cảm xúc bộc phát hoàn toàn ngẫu hứng, để sống đúng nhất với thực chất của mình.

Thi trắc nghiệm, có bao giờ bạn gặp một câu mà bạn hoàn toàn mù tịt chưa? Bạn dựa vào trực giác và đánh A, sau đó nghe xung quanh xầm xì, lại bỏ A và quay sang B. Đến lúc trả kết quả, bạn phát điên vì A chính là đáp án chính xác. Ha ha ha.

Tập trung.

Tại sao cứ lẩn quẩn tìm câu trả lời khi mình đã giữ nó trong lòng bấy lâu?

Đúng là viết ra thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. Vậy sao bấy lâu mình không viết?

Vì sợ. Mình tưởng rằng mình không biết sợ ấy chứ. Nhưng mình thực sự sợ đối diện với thất bại, đổ vỡ và máu me. Mình sẽ mải trốn tránh cho đến khi nào đủ can đảm nhìn vào gương mà nói:

"Wake up, bitch. Get over it already."

Đứng dậy nào.

Robbey.

I can be a nice guy and I can be a total bitch.
I am talented and clueless at the same time.
I can bring you laughter and I can do you harm.
U would love my charm yet despise my damn huge ego.

I hate to say it but I told you so
If you love me, you should love my highs and lows.
I am loyal, but can turn dangerous, just so you know
If you play with fire, you will get burned down to zero.

7:58PM Oct 6 2011.

Tuesday, September 20, 2011

Lost

IMG_8219

Sáng hôm qua, mình dậy sớm với vẻn vẹn một ý nghĩ trong đầu: "Ngày thật đẹp để tự kết liễu cuộc đời..."

Miệng cười nhạt, trán ụp vào cửa kính, bỗng nhìn thấy chú sâu bé tí xíu đang bò chậm chạp. Sao thế nhỉ?

Lâu rồi, mình không còn hứng thú sát sinh côn trùng, trừ khi chúng nó chủ động tấn công mình trước. Hôm nọ, bắt gặp 2 con gián nhỏ bò lung tung trong nhà vệ sinh. Định phun thuốc, nhưng rốt cục, chỉ xịt nước cho tụi nó bỏ chạy. Bye.

*
* *

Về bản chất, mình là đứa khá lành, chẳng bao giờ muốn đuổi cùng giết tận hay đại loại. Nhưng lành khác với hiền, khác với việc để cho ai đó nghĩ rằng họ dễ dàng lấn lướt mình. Trên thực tế, đôi lần mình tham gia thi thố không phải vì giải thưởng, mà để hạ gục những kẻ xem thường khả năng của mình. Ha ha. Ấu trĩ và nông nổi.

Cuộc đời quá ngắn ngủi cho việc chứng tỏ. Tại sao phải theo đuổi đam mê của người khác, trong khi ta có thể tập trung hoàn toàn vào đam mê của bản thân?

*
* *

Viết ra thì rõ ràng vậy, song trong đầu mình vẫn thường xuyên diễn ra những cuộc đấu tranh tư tưởng. Mình hiểu rõ đúng sai, lý lẽ, nhưng nhiều khi không ngăn được những phản ứng sặc mùi cảm tính của bản thân. Bày ra mớ hỗn độn xong dọn dẹp, vui nhỉ? Cũng chút chút. Như kiểu, cố tình đẩy người thân ra xa, xem họ còn muốn tiến lại gần mình không?

Đôi lúc, muốn thử lòng... Dù biết là ngu ngốc.

*
* *

Giả sử bạn chết đi... Cứ cho rằng hàng trăm người than khóc, nước mắt nước mũi dầm dề bên quan tài của bạn. Được bao lâu? Một ngày, một tháng, hay một năm?

Giả sử bạn chết đi... Những thứ bạn từng làm sẽ được quan tâm hơn, nhưng còn ý nghĩa gì? Bài hát được tải hàng triệu lần, bức tranh lên giá hàng triệu đô, thì bạn cũng đâu còn sống để hưởng ánh hào quang đó? Được tôn vinh chỉ là một cái tên đã chết.

Giả sử bạn chết đi... Vĩ đại lắm, bạn sẽ có ngày riêng trong năm, khi dân chúng được nghỉ ở nhà để "tưởng nhớ" về bạn. Thật thế ư? Hay họ sẽ thở phào nhẹ nhõm vì một ngày chẳng phải đi làm, tha hồ chảy thây ngủ muộn và xem nốt đám phim con heo đã tải trong tuần?

Sigh...

Nếu chết là cách giải quyết tốt nhất thì đã chết cho sướng.

*
* *

Just a while ago you were my baby
Now I don’t even know you,
I don’t know you at all.

Mình thấy bế tắc lắm.

Mất quá nhiều thời gian và sức lực xây dựng mối quan hệ tưởng chừng vừa vặn, để rồi kết cục không có gì thay đổi. Tiếc nuối cho thứ tình cảm trong sáng đã chắt chiu, nay nằm gọn trong giỏ rác như cành hoa héo úa...

Ước gì mình có thể trơ cảm xúc. Với trí thông minh sẵn có, thật quá dễ để mình lừa được hàng đống tiền, hay qua đêm với hàng loạt khuôn mặt mà mình chưa kịp nhớ tên. Chẳng nhẽ lý tưởng sống của mình là sai?

Mình sai sao?

Có lẽ.

*
* *

Xã hội thực dụng quá. Mọi người lợi dụng nhau nhiều quá. Chữ "bạn" ngày càng nhạt đi trong từ điển của mình.

Mình chán lắm, chỉ muốn bỏ lại tất cả phía sau.

Khóc được thì đã tốt.

Nỗi đau cứ gặm nhấm hằng ngày, khiến tinh thần mình kiệt quệ. Từng nụ cười gắng gượng đều như nhát dao cứa vào tim.

Ngưng làm, ngưng chơi. Thậm chí ngưng viết blog, một thói quen tưởng chừng không thể bỏ được. Mình không muốn nhận công việc mới, không muốn review chương trình nào nữa, vì không thể tập trung.

Thoi thóp...

Người ta sẽ biến thành thể loại gì khi đánh mất niềm tin nhỉ?

*
* *

All I hear is raindrops...
...
I'll be fine.

Tuesday, September 13, 2011

LÀM THẾ NÀO ĐỂ KHÔNG BỊ GHÉT?

Dear dear dear Drama Bitches...

Tất nhiên, mình sẽ lại đôi lời giải thích về bitches, rằng đó là những đứa tạo cho ta cảm giác khó chịu và phiền phức.

Cũng vì cái định nghĩa đã được cập nhật này, nên từ lâu truyền thông phương Tây đã không cần kiểm duyệt chữ "bitch" nữa. Thế mà từ điển ở ta mãi đứng yên với 2 cách dịch là "con chó cái" và "con mụ dâm loàn, phản trắc".

Why are you being such a bitch? = Why are you so annoying???

Nói cách khác, chỉ cần bạn lắm mồm, hoặc ưa tranh cãi, hoặc xen vào chuyện người khác, họ đã đủ cớ để gọi bạn là "bitch" rồi. Thế, không cần thiết "dâm loàn" chi cho mệt hàng nhá!

Ha ha, xét cái định nghĩa trên, thì rõ mình là sư tổ bitchy. Mình dễ cáu, hay nhận xét, và nói lên quan điểm rất to và rõ ràng. Ít ra, cái sự bitchy của mình còn công khai, chứ chẳng cần ngấm ngầm dưới lớp vỏ ngây thơ vô (số) tội.

Bây giờ, hỏi thử những đứa ghét mình, xem mình đã từng làm gì nó? Chắc chắn 99% là... liên quan chết liền.

Vậy thì mắc gì khó chịu với mình?

Mình dám yêu dám hận.

Mình viết ra, không sợ ai đọc, thậm chí đôi khi lường trước họ sẽ đọc.

Nói "hựn" cũng hơi quá. =))))))))) Chỉ là "khó ở" với vài người, trong từng giai đoạn nhất định.

Mà "yêu ghét" văn minh phết đấy chứ! Tất cả những gì mình viết, đều với ngôn ngữ chừng mực, chẳng bao giờ quá phô tục hay thô thiển. Nhiều người cứ nghĩ, hot blogger tương tự vài nhà văn - nhà báo, ồn ào bằng câu chữ chứ đối mặt không dám nói gì. Riêng mình quan điểm, mình phải viết sao để có thể lặp lại nguyên văn trước mặt đối phương, nếu đối phương yêu cầu.

Đôi khi họ ngượng, họ đau vì mình phân tích... có lý, chứ nếu mình cứ văng bậy văng bạ thì đã chả ai cần quan tâm làm gì.

Mình tin rằng, đối với cả những ai không ưa mình, họ đều hiểu rõ mình có lý hay không. Vấn đề là, "Sao thằng này sân si nhờ? Ai hỏi mà mày đáp?" Đấy, nhưng xét ngược lại xem: "Ai mượn các anh, các chị vào tham khảo?" Lặp lại nhé, 99% là... liên quan chết liền!

Lúc nào mình chẳng nhận được những câu hỏi và lời đề nghị như: Anh nghĩ gì về hiện tượng Susan Boyle? Anh có xem chương trình ấy không, review cho em đọc với. Anh biết vụ việc đó chưa, em bức xúc lắm. Blah blah blah.

Ở đây, chúng ta đang bàn về quan điểm. Cái lý của tôi có thể khác cái lý của bạn, nhưng không có nghĩa là tôi sai và bạn đúng, hoặc ngược lại. Có thể cả 2 đều đúng cả, hoặc cả 2 đều sai bét nhè trong mắt kẻ thứ 3. Bạn thấy đó: Bây giờ hệ thống mạng xã hội của tôi bao gồm trên 50,000 khách theo dõi mỗi ngày. Nhiều chưa hẳn quá nhiều, nhưng ít thì không ít. Chín người mười ý. Tiếp thu vài nghìn ý kiến mỗi ngày, chắc thánh cũng phát điên!

Tôi viết để chia sẻ với bạn bè, với những ai cùng góc nhìn. Lắm khi, chính bạn bè và cả độc giả thân thiết cũng sở hữu quan điểm trái ngược hoàn toàn! Nếu nói mãi mà chẳng đi tới đâu, tôi sẽ kết luận: Thôi, mời bạn tìm cái khác vui hơn mà đọc. Nghe thì có vẻ "chảnh chọe", chứ giờ món gà mình nấu vậy người ta không ưng (mà mình ưng), thì đành mời họ xơi món bò, món tôm. Biết làm sao?

Riêng cái món gà ấy, vẫn hàng trăm người thích, hàng nghìn người muốn ăn. Thì cứ để họ ăn! Chứ sao bắt dẹp vô? Bạn nghĩ đi, tôi mà dẹp món gà theo ý bạn, chẳng phải là tôi đang thiếu tôn trọng một đám đông khác à?

Rồi làm sao để không có anti?

LÀM SAO ĐỂ KHÔNG CÓ ANTI?

Nghĩ đi!

Hội anti món gà của thằng Robbey
Hội anti thằng Robbey vì nó dẹp món gà
Hội những người phát cuồng vì món gà của Robbey cho quá nhiều ớt
Hội những người phát điên vì thằng Robbey vừa ăn gà vừa hát
Hội những người phát rồ vì những hội cuồng món gà của Robbey

"Đm nó nấu gà như shit mà cũng có đứa thích ăn. Hôm nào tao cũng ghé ăn nên tao biết nó rất dở. Tụi bây ăn thử xem đúng shit không?"

Má!
Xã hội giờ quá rảnh!

Bạn muốn không bị ghét thì cả đời bạn ngậm cái miệng bạn lại. Xem như bạn vô hình, chả ai để ý gì tới bạn.

Bạn có thể nói rằng tôi khiến bạn khó chịu, nhưng sự khó chịu ấy là do bạn tự rước về. Còn nếu bạn công kích tôi, ném đá tôi, nghĩa là bạn đang trực tiếp đụng chạm đến tôi. Khác hẳn nhé.

Thôi, bitchy tí cho đời nó vui. Tranh cãi mới có tiến bộ, chứ bình lặng mà sống, cuộc đời sẽ giống như việc chạy bộ trên treadmill = luôn dậm chân tại chỗ. Tuy nhiên, mọi thứ đều nên trong chừng mực. Hòn đá ném đi, hòn chì ném lại - không chỉ gây thương tổn cho nhau mà còn cho cả những người xung quanh.

Bottom line: Being bitchy can be fun, but not ALL THE TIME.

Em đặt tựa zị thôi, chứ ghét em thì em đành chịu, quá mệt rầu. -.-

Sunday, September 11, 2011

Không Có Bản Tình Ca Cuối

catlove9

Sau cơn mưa đêm qua, có thấy bầu trời sáng hơn?

Thực ra thì buổi sáng mình thường ngủ nên không mấy quan tâm trời có sáng hơn hay không. Chỉ biết từ đầu giờ chiều là nó mưa suốt tới tối mịt. Thời tiết kiểu gì khó đỡ quá. Nói chung là hận, hận cái mùa ác ôn quỷ quái...

*
* *

Giai đoạn hậu chia tay, ta mong manh đến mức dễ lầm tưởng bất kỳ sự quan tâm nào với... tình yêu. Dạng như suýt chết đuối vớ được phao cứu sinh. Hơ hơ hơ. Kinh nghiệm đầy mình rồi, bơi đi nha Robbey. Tuyệt đối không được xem người yêu như cái phao. Mày từng là cái phao cho kẻ khác, dư hiểu cảm giác ấy ra sao.

"Em, anh chia tay với A rồi, yêu anh nha." Chắc có em sẽ gật đầu, nhưng sao mình thấy vô liêm sĩ quá. Thưở còn mặn nồng, ex đã từng trêu mình: "Ông chắc có danh sách dự bị hết rồi chứ gì? Tui biết rõ đứa 'bạn' nào có tình ý với ông luôn. Như hôm qua gặp chủ shop C, nó cứ nhìn ông kiểu gì ấy, may mà tui ngồi kế bên đó nha!" "Ghen à?" "Chưa bao giờ, thích làm gì làm..."

Hờ, chắc mình hứng thú với thái độ ngông nghênh ấy, đáng tiếc là em dần chuyển sự vô lo sang... bất cần. Trong một mối quan hệ, đã thiếu cần thiết nhau thì gần gũi đến mấy cũng tưởng như xa vạn dặm.

*
* *

Vội vã lao vào tình yêu mới... nghĩa là bạn đang xem nhẹ nó. Ừ, thì sẽ có người đủ thương yêu để xoa dịu trái tim còn rớm máu, nhưng... Khi bạn xây dựng nền tảng tình yêu trên vết thương chưa kịp liền da, liệu nó có thể trụ vững cùng thời gian không?

Vội vã lao vào tình yêu mới... nghĩa là bạn chấp nhận hy sinh một người bạn tốt... vì bạn dư biết mọi thứ sẽ chẳng đi về đâu.

Vội vã lao vào tình yêu mới... nghĩa là bạn đang hành hạ bản thân. Nhỡ chạm mặt ex, tất nhiên bạn không muốn để hắn nghĩ rằng bạn không "hạnh phúc" bằng khi ở bên hắn. Rồi bạn cố chứng tỏ, và đổi lấy kết cục mọi người đều thua cuộc, bởi hạnh phúc không phải là một trường đua.

*
* *

Nói thế chứ...

Mình vô tình phát hiện một bạn trẻ tài năng, thế là muốn bắt tay ngay vào dự án mới, vì mình cực kỳ tâm đắc gout thẩm mỹ và ý tưởng của bạn ấy. Giữ tinh thần chuyên nghiệp trong đầu, nhưng trò chuyện một lúc, mới thấy bạn duyên ơi là duyên. Ôi, thật ngượng vì đã thoáng nghĩ qua ý định... cưa cẩm. Robbey đạo đức giả quá đi thôiiiiii. Sigh...

Không đùa nhé, phải hiểu rõ ranh giới chứ! Học theo Phật, mình sẽ tiết dục - hạn chế những ham muốn trần tục đến mức tối thiểu. Cứ từ tốn, que sera sera...

* Đang viết blog và nghe Không Có Bản Tình Ca Cuối từ... ai kia. Mới vô thấy nội dung thê thảm phết, may mà kết thúc vẫn bừng lên chút hy vọng le lói. :)

Ta muốn đốt cháy làn da đã già nua quá
Muốn đốt cháy cả bờ môi héo
Ta muốn thiêu căn phòng bên ô cửa buốt giá
Muốn bốc cháy cả mùa đông ấy
Nụ hôn ấm áp trên bờ môi giờ tan biến rồi
Nụ hôn vẫn còn khát khao.

Friday, September 9, 2011

Best. Thing. U. Never. Had

cockroaches

Hình như mình giỏi nhất việc làm tổn thương những người mình từng yêu - hoặc bằng sự lạnh lùng tuyệt đối, hoặc bằng những lý luận sắc sảo không cần thiết trong giờ phút chia tay.

Khi yêu mình đã rất thẳng thắn, nhưng khi hết yêu thì mình còn sòng phẳng hơn. Mình không ưa kiểu xởi lởi giả tạo, cố tình đưa ra một dạng cảm xúc "an toàn" mỗi lần gặp nhau. Robbey là như thế, thà gợn tí sóng gió chứ không muốn gặp ai cũng nở nụ cười xã giao. Diễn tốt đâu được trả catse, tội gì?

Haha, mạnh mồm thế chứ ngày mai sẽ rất... thê thảm đấy. Không sao. Không sao. Sẽ đứng dậy và bước tiếp như mọi lần, ngẩng cao đầu vì mình đã cố gắng để vun đắp cho mối quan hệ. Tất nhiên, có những lúc mình hơi lơ là, do gặp vấn đề cá nhân thôi. Và mình vẫn luôn là người chủ động lên tiếng để giải tỏa những khúc mắc nếu có. Thế nên... Không một chút hối hận.

orangecat

Khi yêu những người trước, mình viết nhiều lắm. Mình không ngại chia sẻ đâu... Viết ra để có nhiều người nhớ thay mình, chứ trí nhớ mình rất tệ, không đùa. Nhưng lần này, muốn giữ lại chút gì đó cho cả 2, nên mình hạn chế trình bày quá nhiều trên blog. Thì... về sau nhỡ mình quên, em sẽ nhắc mình, để mình lại ngượng chín mặt và... nhảy tưng tưng. Thấy quen không? Uh, hơi từa tựa bạn Lucy Whitmore trong 50 First Dates. Mong ước thật giản đơn, chỉ cần mỗi ngày ai đó nhắc nhở rằng mình yêu hắn như nào, và ngược lại.

Em ấy trí nhớ tốt, giống mẹ mình, cằn nhằn mãi bấy nhiêu chuyện không chán. À, chắc do em không phải mẹ nên em chán. Hợp lý phết. Mình biết là mình đã làm em thực sự hạnh phúc trong nhiều dịp, nhưng ít khi thấy em nhắc, mà toàn đào bới mấy thứ li ti lên thôi. Mình buồn lắmmmmmm.

Hớn thế chứ buồn thật. Vết thương chưa ngấm thôi, chờ đi. Giờ già rồi, ít kịch tính hơn xưa. Tởm nhất là lần trốn trong phòng, khóc 3 ngày 3 đêm. Xong, quên sạch. -.-

*
* *

Trục trặc gần 2 tháng nay. Mà cả nhà thấy đó, lên Facebook vẫn "em yêu" này nọ. Chưa chia tay thì em yêu vẫn là em yêu, không bỡn cợt với thằng con nào để cố tình trêu ngươi nhé. Nghiêm túc lắm. Mình yêu rất tập trung, không lăng nhăng cả về thể xác lẫn tinh thần. Yay me!

Mình muốn có người yêu không khó. Cứ "available" là lập tức ong bướm sẽ vo ve, lần nào như lần nấy. Mình chẳng tự hào đâu, vì cá nhân mình quý sự lâu bền hơn là yêu chụp giật, vừa mất thời gian vừa hao năng lượng. Thưở non nớt bước vào đời, mình đã từng trải qua 5 mối tình liên tiếp trong 3 năm, không có giai đoạn nghỉ. Đuối luôn! Thực sự kiệt quệ về cảm xúc.

Sợ tâm hồn hóa đá, mình đã dành một khoảng thời gian dài để tận hưởng sự độc thân, bắt đầu tút tát và học cách tự chăm sóc. Có dạo đẹp lung linh lộng lẫy, bi chừ đỡ nhiều rồi.

Nói chính xác là đang xấu xí, ẹc ẹc. Đẹp để làm gì cơ? Em nó lại lo lắng vớ vẩn. Thử nghĩ xem, ra đường mà ai cũng để ý, hóa ra hoa này là của chung à? Hờ hờ. Mà rõ ràng, mỗi lần mình nhắc tới chuyện spa hay massage là em nó lại nhăn mặt, như kiểu mấy thú vui đó... đồi trụy lắm hay sao í!

Ôi. Xong đợt này, nhất định phải đi mua sắm, rồi tập gym, rồi dưỡng da, rồi làm mấy bộ ảnh cho bõ, rồi du lịch nữa chứ! Khỏi phải sợ vướng lịch ai, một thân một mình chu du tự tại. Vé xem phim, voucher, quà tặng sẽ được chia sẻ với hàng tá người, củng cố và xây dựng thêm mối quan hệ xã hội, không phải nghĩ tới cảm nhận của một-người-nhất-định nữa.

Chưa biết sáng mai như nào, nhưng bây giờ mình đang rất háo hức!

Hay ít nhất là mình nghĩ thế. ^_^

You don't deserve my tears
I guess that's why they ain't there
I used to want you so bad
I'm so through with that
Cuz honestly, you turned out to be the best thing I never had
And I will always be the best thing you never had.
Thank God I found the "good" in goodbye!

PS: Darling, you know me so well. These words ain't mean nada. :)

Monday, January 10, 2011

Hạnh Phúc

Layout Vol3_2

Duyên số là khi bạn vô tình gặp ai đó ở... quán lẩu dê, và bạn biết sẽ cần một buổi hẹn đàng hoàng hơn, dù thậm chí chưa có trong tay số điện thoại hay nick chat.

Sau vài lần hẹn hò và tin nhắn qua lại, bạn và người ta cùng nhau vào rạp chiếu bóng. Tay rón rén tìm tay, nhưng tay kia rụt lại, khiến bạn cũng đôi chút e ngại. Phim vừa xong, bạn ra khỏi rạp và được tặng ngay cặp vé Karate Kid. "Sao anh hên vậy nè?" Bạn nhún vai. Theo dõi khoảng nửa tiếng thì mắt bạn díu lại, nửa tỉnh nửa mơ, cho đến khi tay cảm thấy hơi ấm từ bàn tay khác. Hihi. Duyên đấy.

...

Có những thứ cầu xin khá dễ dàng, song chắc chắn tình duyên không nằm trong danh sách đó. Mình muốn cặp táp, di động, đồ chơi mới, chỉ cần thắp nhang cho ông bà, vài hôm sau quà sẽ về... tốt hơn cả mong đợi. Khách hàng, mối làm ăn cũng vậy, toàn tự đến với mình. Thế nhưng, khi bày tỏ nguyện vọng tìm... người yêu, lại mòn mỏi chờ hoài hông thấy.

Hơn một năm, đôi lần đi chơi với các... ứng viên - đẹp có, giỏi có, nổi tiếng có. Song thấy nhạt. Nghe hơi sến, nhưng tim mình chả buồn rung lên í. 8 nhảm như bạn bè thì được, nhưng đòi hỏi xúc cảm đặc biệt gì thì thật khó. "Tình yêu đã chết trong tôi..." Nghe bé Vy hát Cô Đơn mà tự kỷ vô đối. Thế đấy. Khi thiếu sức sống từ tâm hồn, thể xác chỉ minh chứng cho sự tồn tại hời hợt. -.-

...

Hạnh phúc là khi bạn sẵn sàng dành thời gian để tìm hiểu đối phương, không hấp tấp vội vàng. Tối tối lại mỉm cười với những dòng text nhảy múa, những bông đùa con trẻ, những lo lắng vu vơ.

Hạnh phúc là khi em cứ lởn vởn trong đầu, đến mức mỗi câu hát cất lên đều dành cho em. Bạn chế lời từ cải lương, dân ca, nhạc thiếu nhi cho đến các hit đình đám trên bảng xếp hạng, nội dung luôn quanh quẩn với thông điệp: "Em mập như con heo". Trêu đến khi nào em hậm hực mới thôi, dù nhẽ ra, bạn nên hát sự thật là "Em's sexy as hell". Haha, heo nào cũng là heo.

Hạnh phúc là khi bạn sợ đánh mất nó. Xét cho cùng, không quá khó để kiếm ai quen qua ngày, làm tình vài lần xong đường ai nấy đi. Nhưng sự hời hợt ấy về lâu dài sẽ vắt kiệt vài giọt yêu còn sót lại trong tim bạn, khiến bạn cằn cỗi đến mức xương rồng cũng từ chối nảy mầm. Hạnh phúc cũng như thành công, vất vả để chạm tới, nhưng càng kỳ công hơn để dưỡng nó lâu bền.

Đôi lúc, bạn sẽ thấy bực bội trước những mâu thuẫn. Đôi lúc, bạn sẽ chán nản vì các thói quen cũ kỹ. Nên nhớ rằng, khi vượt qua những khoảnh khắc đó, bạn sẽ hạnh phúc thêm bội phần.


Layout Vol3_2

Mấy hôm nay nghe album “Hạnh phúc” của Hồ Trung Dũng, những kỷ niệm trong quá khứ bỗng dưng ùa về, đầy ắp như cảm xúc chan chứa trong từng lời ca của anh.

Sở hữu chất giọng trữ tình, cách truyền tải tinh tế và đầy trải nghiệm, anh đưa thính giả qua nhiều cung bậc hạnh phúc khác nhau: từ sự mong nhớ, chờ đợi đến giây phút nghe tình yêu gõ cửa, từ cảm giác yêu thương mong manh cho đến niềm tin vào sự bền vững...

Vào những lúc yếu lòng, hoặc băn khoăn trước dòng đời xô bồ và những giá trị liên tục thay đổi, hãy lắng nghe Hạnh Phúc để thấy bạn không hề đơn độc. Hồ Trung Dũng chân thành trong từng câu chuyện anh kể lại, và gửi gắm kết thúc có hậu: Dù qua bao thăng trầm thì hạnh phúc chẳng bao giờ quá muộn màng.

Tự sáng tác 8/12 tracks trong Vol. 3, Hồ Trung Dũng ngày một khẳng định sự vững vàng trên con đường solo. Do đa phần các ca khúc đều mang tiết tấu chậm, nên mình đặc biệt hứng thú với giai điệu tango trong Hoài Giấc Mơ Người, bởi nó cho thấy anh Dũng không chỉ có một màu. Don't get me wrong. I adore your voice, you just need to brighten up sometimes, bro.

CD ra đời kịp thời điểm nhỉ? Hơn tháng nữa là Valentine rồi. ^_^

PS: Phần 1 là cảm xúc cá nhân, phần 2 là review album HTD.
PS2: Nhẽ ra không cần PS, nhưng mình sợ mí bạn thích xuyên tạc lắm í.
PS3: Em yêu đang nghe dĩa nhạc này và nằm ngủ như heo con.


Layout Vol3_2

Layout Vol3_2

Print

Hồ Trung Dũng - Hạnh Phúc

Facebook | WordPress | Yume | 360 Plus | Zing Me | Opera
Multiply | Blogspot | Tamtay | LiveJournal | AnyArena

Friday, November 26, 2010

Lột Trần

ava03

Mỗi ngày tôi tranh đấu
Cho những vô định trong tương lai
Hàng nghìn phần thưởng nhỏ bé
Tự tôi phải chọn lựa.

Tôi có thể dành cả đời
Chiếm hữu điều mình không cần
Cũng như rượt đuổi cầu vồng vậy
Rồi về nhà trống rỗng.

Và nếu bạn lột trần tôi,
Lột trần tất cả đi,
Tôi vẫn sẽ ổn thôi.

Lấy những gì bạn muốn
Trộm cả danh dự tôi
Nâng tôi lên
Hay hạ tôi xuống
Khiến tôi phải câm lặng
Nhưng tôi sẽ hét thật to
Dù tôi chỉ là một giọng nói giữa hàng triệu người
Nhưng bạn sẽ không cưỡng đoạt được điều đó đâu!

Bởi khi mọi thứ đều nguội lạnh vào cuối ngày
Chính những gì bạn nói và làm
Mới tạo nên chính bạn
Đúng không?
Đôi khi chỉ cần một tiếng nói.

Natasha Bedingfield - Strip Me

Tuesday, August 17, 2010

Back to Reality

Nhà giàu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột. Vậy nhỡ nhà giàu đổ ruột thì sao nhỉ?

Giàu ở đây, không nhất thiết về tiền bạc vật chất. Ví như mình, luôn nở nụ cười trên môi, chẳng phải một dạng giàu rồi đấy sao? Người yêu kẻ ghét, thậm chí... sợ. Nó đang âm mưu gì đây? Nó xởi lởi để tạo mối quan hệ à? Blah blah blah. Những ai học chung từ mẫu giáo, đều biết "nó" vốn thế, lúc nào cũng cười được.


Robbey-Friends031

Ngày qua... Nặng trĩu áp lực. Định alo vài bằng hữu ra tâm sự, nhưng cầm máy lên lại bỏ xuống. Đừng hiểu nhầm. Mình miễn nhiễm với scandal, thậm chí chả có bí mật nào cả, ai thích nói gì nói. Chỉ sợ rằng sau khi chia sẻ, vô tình khiến bạn gánh giúp phiền muộn của mình... Nghe vài đoạn piano, nước mắt lăn dài và chìm vào mộng mị. Đến 2h sáng, bừng tỉnh và không tài nào ngủ được nữa.

Thôi, dẫu sao đã quyết định rồi. Ba mẹ chắc chắn sẽ trách mình này nọ, nhưng không sao, mình chịu cả. Mấy năm nay, thậm chí chả du lịch đâu xa xôi. Dành dụm dành dụm dành dụm. Làm ơn, đừng bắt phải chọn lựa, càng làm mình rối lên thôi.


Robbey-Friends018

Mỗi lần tâm trạng không tốt, lại lấy độc trị độc, đọc những thứ vớ vẩn để... đánh lạc hướng nỗi buồn. Thị phi thị phi - như kiểu mụ phù thủy bảo nghệ sĩ nào không biết mới... mò tới cty mình để chết chắc (?). Mình có nhận đào tạo, chăn nuôi gà đâu mà phát biểu linh tinh thế nhở? Vậy mà bảo muốn dìm hàng ai cần tìm hiểu kỹ, chả khác nào tự vả vào mồm? Già rồi, cứ chọc con nít chửi hoài, là sao ta? Nói chung là ngu đó. Không quan tâm thì im giùm đi, còn hăm quýnh này nọ, càng thể hiện rõ cái văn hóa của bản thân.

Haizz...

Chắc thấy mình hay giao lưu với văn nghệ sĩ, tưởng đây là nồi cơm mình nhắm tới? Nghĩ mình xuất phát từ đâu ta? Đầu đường xó chợ hay lân la chốn hậu trường, nhằm tranh chức... xách giỏ? Ha ha. Đam mê nghệ thuật thì đôi ba câu cho vui vậy thôi. Mình bận, họ cũng bận, thân thiết đếm được trên một bàn tay.

Bạn bè để tin tưởng vẫn là nhóm cấp 2 aka. Nguyễn Du Q. 1, dù lên phổ thông tản ra nhiều trường - Lê Hồng Phong, Năng Khiếu, Trần Đại Nghĩa, Minh Khai, Nguyễn Thượng Hiền, vv. Hơn 90% số này về sau du học khắp nơi, mới "đoàn tụ" vài năm gần đây. Mỗi người một con đường, nhưng đều rất tự hào về nhau... Mình luôn cảm thấy vinh dự vì từng 'đồng cam cộng khổ' với lũ chúng nó. Còn nhớ năm lớp 8, vài đứa quậy mà cả tập thể ăn đòn, vì nhất quyết không ai "chỉ điểm". Lỳ như trâu!

Giờ gặp lại, toàn giám đốc, chuyên gia với cả giảng viên, bác sĩ các thể loại, vẫn khoái tụ đầu... tán nhảm. Lần nọ dắt em yêu đi cùng, ra về phán ngay câu: "Em đã hiểu vì sao anh... nhí nhảnh dữ vậy." Hơ hơ hơ.


Robbey-Friends004

Bạn Nhàn Ngô: "Ngồi giữa bạn cũ thì Robbey ko phải là 1 Robbey nổi tiếng, 1 doanh nhân thành đạt nữa mà đơn giản chỉ là 1 Robbey hiền lành dễ thương như thời cắp sách đến trường thôi. Thích nụ cười trong tấm này, ko khác gì Mẫn hồi xưa cả..."

Xem tiếp ^^

Kim

IMG_0061

Không rõ tâm trạng hiện giờ của bản thân ra sao...

Nặng trĩu. Muốn chuyển hóa nguồn năng lượng ấy sang tức giận, hoặc phấn khích, hoặc vỡ òa ra khóc cũng tốt. Không. Mặt lạnh như tiền, các ngón tay gõ lách tách trên bàn phím, như muốn tìm lối thoát. Nếu vấn đề thuộc về công việc, bạn bè hay tình yêu... chắc đã không bế tắc. Trừ gia đình, mọi thứ đều có thể vứt bỏ? ... Nói thì dễ.

Mình không thích mắc nợ. Cái nợ duy nhất là với gia đình. Mỗi lúc nghĩ đến sự hy sinh, cũng như quan tâm chăm sóc của ba mẹ suốt 25 năm nay, lại thấy choáng ngợp đến hãi hùng. Mình thậm chí mắc chứng sợ tiêu tiền trong giai đoạn ở Mỹ. Cày hùng hục trâu bò, thu gom tất tần tật học bổng, rỗi ra lại đi làm thêm. 18 tiếng/tuần. Có khi 21 tiếng.

Mình sợ khoảng thời gian ấy.
Mình sợ cảm giác bất lực khi tiêu tiền người khác.
...

Mình đã có kế hoạch làm một đống việc, kiếm một đống tiền, đến 40 tuổi sẽ nghỉ ngơi, chu du khắp nơi, tận hưởng thế giới. Không vướng bận. Không muốn vướng bận.

Và mỗi lúc nghĩ tới em bé, mình lại rất phân vân. Sẽ đến lúc nó không dám cãi lời mình, sẽ đến lúc nó chịu áp lực từ mình, sẽ đến lúc mình trở thành gánh nặng cho nó.

Đọc câu trả lời của Mai Khôi, "Tôi mơ ước chết ở tuổi 50 theo cách của tôi", mình hiểu chị ấy đang nghĩ gì.

...

Mệt mỏi.

Saturday, June 5, 2010

The Itch

album_8417

Bạn đã bao giờ ở chung phòng, nằm chung giường với một người mà lần đầu mắt chạm nhau đã...

Nửa đêm thức giấc, nhìn sang phải, đắn đo do dự. Hương cơ thể len lỏi vào mũi, khiến đầu óc bạn càng quay cuồng. Làm sao? Làm sao? Làm sao? Đàn ông mà. Mồi đã dâng đến miệng.

Nhắm mắt lại, đếm đến 100, từ từ mở ra. Khuôn mặt người bình yên quá đỗi, như một thiên thần đang chìm say trong giấc ngủ. Chỉ bấy nhiêu, đủ xua tan mọi toan tính.

Nhiều kẻ bảo mình thật may mắn, nhưng chắc chính họ sẽ chửi mình... ngu ngốc, vì bản thân chưa từng tận dụng thời cơ để đẩy sự việc xa hơn mức cần thiết. Biết sao được? Mình không tham, cả về vật chất lẫn tình cảm. Khi tiến đến tình dục, sướng một chút chứ nhiều hệ lụy mệt mỏi lắm. Mối quan hệ lâu dài chắc chắn bị ảnh hưởng, và mình không muốn đánh mất những giá trị tinh thần trên-cả-sex.

Hì. Phải chi bình thường như phàm phu tục tử, chắc đã chẳng nhọc lòng. Tiếc chứ! Tiếc chứ! Tiếc chứ! Càm ràm giè??? Cười lên nào Robbey.

Now don't you know that I get restless?
You can't reach where I be scratching
So feel the itch again

Vitamin C - The Itch

Bỏ phiền toái qua bên. Tiếp theo sẽ là loạt ảnh party ở FUSE cùng hoa hậu Nga và những người bạn. Cheers!

Đọc tiếp →

Monday, May 17, 2010

Robbey's 3rd Collection: Pure Dewdrops

IMG_8980

Anh đã sẵn sàng yêu,
Dâng hiến sự tự do
Để được em bắt giữ.

Anh đã sẵn sàng yêu
Mọi niềm vui và nỗi đau,
Cùng tất cả thời gian mà ta cần.

Gần đây anh suy nghĩ,
Có lẽ em chưa sẵn sàng yêu anh,
Có lẽ em nghĩ anh cần chững chạc hơn.

Người ta nói, nên cẩn thận điều mình mong muốn
Vì bạn có thể nhận lấy nó.
Nhưng nếu ngày mai em hỏi lại,
Anh sẽ đưa cùng một đáp án:

Rằng anh sẵn sàng yêu
Em kề tai sát anh được không?
Anh hứa không càu nhàu
Anh chỉ cần em hiểu rằng,
Anh ở đây.

India.Arie - Ready For Love


IMG_8933

Tập 1: Say Nắng - The Crush

Hè về. Như thể cái nóng 40 độ C chưa đủ nung chín xác thịt, từng dòng cảm xúc trôi qua tim càng khiến bạn choáng váng trong cơn say nắng bất chợt.

Mỗi cú vấp trên đường tình lại làm bạn thêm e dè trước những cơ duyên mới. Đã bao lần dặn lòng, "yêu" là một từ quá xa xỉ ở thực tại xô bồ. Bạn ngoảnh mặt bỏ đi, môi cười vu vơ, để rồi lại thở dài trong đêm...

Đọc tiếp →

Thursday, May 13, 2010

That's Life

IMG_8931

Thói thường, chả mấy ai thích dính dáng vào scandal. Nhưng nhỡ bỗng dưng nó tìm đến, cần nhất sự bình tâm, tùy cơ ứng biến để giải quyết vấn đề.

Mặt trái của sự nổi tiếng là vậy. Ở đây, không nhất thiết bạn giữ vai trò ca sĩ hay diễn viên. Bước ra đời làm việc, đã trở thành nhân tố nổi bật trong bất kỳ lĩnh vực nào, luôn cần chuẩn bị trước tinh thần sẽ bị miệng đời dèm pha.

QUOTE HAGI (again): Nếu tra cứu sách Cơ Sở Văn Hoá Việt Nam (Trần Ngọc Thêm, NXB GD), anh sẽ được biết thói quen “dìm hàng” của người Việt vốn là một thói xấu, xuất phát từ tính cộng đồng. Vì nó mà khái niệm “giá trị” trở nên tương đối: cái tốt riêng rẽ trở thành cái xấu, cái xấu tập thể lại trở nên bình thường. IMO, em thấy nó chẳng khác gì cái thau cua. Có con bò lên là có con kéo xuống. Rốt cuộc chả con nào thoát.

Hì, văn hóa làng xã nó vậy. Dẫu kinh tế mở cửa, cũng đâu dễ thay đổi một sớm một chiều cái đã ăn sâu vào máu thịt suốt hàng nghìn năm trời? Nhưng nếu vì thế mà ta hèn yếu thì thật đáng hổ thẹn. Học sinh Việt Nam thường ít giơ tay phát biểu, bởi nói một điều khác biệt, lập tức sẽ bị chúng nó chê cười. Trong trường hợp bạn luôn trả lời chính xác, chúng sẽ ghét bỏ và cô lập "đứa chơi trội". Tốt nhất là câm miệng, đúng không?

Đọc tiếp →