Showing posts with label smile. Show all posts
Showing posts with label smile. Show all posts

Sunday, May 23, 2010

Smile

Khoảnh khắc này, chỉ muốn mở loa to thật to, để xua tan nỗi thất vọng đang dần xâm chiếm cơ thể và tinh thần... Chẹp, người xứng đáng đã không làm ta buồn, nhỉ? Này thì smile, though your heart is aching... [Charlie Chaplin]


IMG_3408

Tình Yêu đi về đâu
khi bạn không đắm chìm trong nó?
Nó mải bay dật dờ
như đám mây lạc lỏng
bởi trái tim không còn là nhà.

Tình Yêu sẽ làm gì
khi bạn không dùng đến nó nữa?
Nói tôi nghe,
phải chăng nó sẽ thức trắng đêm,
loay hoay kiếm tìm điều sai phạm?

Bởi khi anh nhìn vào mắt em,
nó chẳng còn ở đó.
Khi anh khát khao cảm xúc,
điều anh thấy chỉ là sự trống rỗng.
Anh chẳng hiểu vì sao mình lại gắng gượng,
ngay khi Tình Yêu đã nhận được thông điệp,
và ra đi.
...
Human Nature - Last To Know

Đọc tiếp →

Thursday, May 13, 2010

That's Life

IMG_8931

Thói thường, chả mấy ai thích dính dáng vào scandal. Nhưng nhỡ bỗng dưng nó tìm đến, cần nhất sự bình tâm, tùy cơ ứng biến để giải quyết vấn đề.

Mặt trái của sự nổi tiếng là vậy. Ở đây, không nhất thiết bạn giữ vai trò ca sĩ hay diễn viên. Bước ra đời làm việc, đã trở thành nhân tố nổi bật trong bất kỳ lĩnh vực nào, luôn cần chuẩn bị trước tinh thần sẽ bị miệng đời dèm pha.

QUOTE HAGI (again): Nếu tra cứu sách Cơ Sở Văn Hoá Việt Nam (Trần Ngọc Thêm, NXB GD), anh sẽ được biết thói quen “dìm hàng” của người Việt vốn là một thói xấu, xuất phát từ tính cộng đồng. Vì nó mà khái niệm “giá trị” trở nên tương đối: cái tốt riêng rẽ trở thành cái xấu, cái xấu tập thể lại trở nên bình thường. IMO, em thấy nó chẳng khác gì cái thau cua. Có con bò lên là có con kéo xuống. Rốt cuộc chả con nào thoát.

Hì, văn hóa làng xã nó vậy. Dẫu kinh tế mở cửa, cũng đâu dễ thay đổi một sớm một chiều cái đã ăn sâu vào máu thịt suốt hàng nghìn năm trời? Nhưng nếu vì thế mà ta hèn yếu thì thật đáng hổ thẹn. Học sinh Việt Nam thường ít giơ tay phát biểu, bởi nói một điều khác biệt, lập tức sẽ bị chúng nó chê cười. Trong trường hợp bạn luôn trả lời chính xác, chúng sẽ ghét bỏ và cô lập "đứa chơi trội". Tốt nhất là câm miệng, đúng không?

Đọc tiếp →