Showing posts with label minhsang. Show all posts
Showing posts with label minhsang. Show all posts
Thursday, January 7, 2010
Hồn Ma Báo Oán
Hồn Ma Báo Oán ra đời từ cuối năm '08, nhưng nay mình mới có dịp đi xem. Vở kịch nhìn chung khá hấp dẫn, đặc biệt ở hiệu ứng âm thanh ánh sáng, nhưng mình không hài lòng với kết cục cho lắm.
Mình vốn nhạy cảm. Mỗi lần kết thúc một bộ phim, một quyển sách, lại ít nhiều băn khoăn, dù biết rằng đa phần các chi tiết, các nhân vật đều do hư cấu. Sợ ma? Không. Nghĩ đi, đang viết entry vào giờ thiêng nè. Cả ngày nay, chốc chốc lại thấy tội cho vai Ngọc (Xuân Thùy đóng). Xinh đẹp, tốt bụng, và đặc biệt là sự trong sáng đến thuần khiết. Sao tác giả nỡ giết một người như vậy? Ngọc chết tức tưởi, không nhắm mắt.
Cô gái ấy là nhân vật phụ.
Câu chuyện xoay quanh 2 gia đình xuất thân nghèo khó. Trước 1975, họ đi đào vàng ở vùng sâu vùng xa với hy vọng đổi đời. Hai vợ chồng Ba (Mạnh Tràng) và Nở (Bảo Châu), Hùng (Tấn Hoàng) và Nhung (Phương Dung) hết lòng quan tâm đến nhau. Tình bạn bè chòm xóm giữa họ còn khắng khít hơn cả anh em ruột thịt, cho đến ngày Ba đào được kim cương. Hùng vì muốn hưởng trọn số tài sản từ hai viên đá quý đó, đã nhẫn tâm sát hại cả nhà ông bạn thân, bao gồm đứa bé trong bụng Nở.
Hùng giấu vợ, cùng 3 người con - Bảo (Tấn Hưng), Ngọc (Xuân Thùy) và Minh (Mạnh Tràng) - trốn đi xứ khác làm ăn. Vẫn với tính cách tàn bạo và thủ đoạn, Hùng nhanh chóng làm giàu, của cải vật chất đầy đủ phủ phê. Tuy nhiên, nay đã già yếu, Hùng bắt đầu nghe những tiếng khóc than, oán trách từ vong hồn vợ chồng Ba. Oan nghiệt hơn, đứa con út ra đời đúng ngày Hùng thủ ác, trông giống Ba như đúc! Mỗi khi nhìn Minh đi đứng, nói cười, Hùng lại nhận thấy nỗi ám ảnh...
Kể đến đó đủ rồi. ^_^ Kịch bản xây dựng tương đối logic, biết thắt và gỡ nút. Nhiều đoạn cố tình gây cười, nhưng không thừa, nếu tinh ý sẽ đoán được ý đồ của đạo diễn cho phân cảnh tiếp theo. Mình toàn ngồi "dự đoán" (vì chưa từng xem qua) cho ku Quốc Thiên nghe, rốt cục... đúng hết trơn.
Nhân vật được xây dựng lỏng lẽo nhất là Quân (Minh Cường), anh bạn trai mà Ngọc vừa quen trong chuyến công tác từ thiện. Với một tay cáo già như Hùng, đã hại bao nhiêu người, làm sao có thể dễ dàng cho "kẻ lạ mặt" vào nhà? Quân tự nhận... Việt kiều, mất giấy tờ - tin liền luôn vậy đó. Có tham tiền, hám danh, cũng hông thiếu common sense đến vậy. =.=
Thằng cả ác y chang ba nó, chết vì chính cái ác nó gieo xuống = xem như luật nhân quả.
Bà mẹ hiền, chung thủy, hết lòng vì chồng con. Bà còn chịu khó lên chùa cầu siêu, cúng kiếng cho vợ chồng Ba. Chi tiết bà qua đời vì ráng cứu Bảo, có thể chấp nhận được = nói lên tình mẫu tử, chứ không phải "trả giá".
Đến khi Ngọc hộc máu thì mình thực sự hụt hẫng. Tác giả bị... quá tay. Dùng cái "thiện" để thuyết phục người xem, vẫn tốt hơn là đe nẹt đến tận cùng như vậy.
Tại sao nhất thiết một mạng đổi một mạng?
Đọc tiếp →
Wednesday, October 21, 2009
B.O.R.I.N.G.
Lâu rồi mới được ngáp nhiều như thế trong một chương trình (Chú thích: 12h trưa mới ngủ dậy). Bạn mình làm trong ban tổ chức nên cũng ngại "mạnh tay", thôi thì giơ cao đánh khẽ nhé! Hihi.
Tin vui là: Nghe bảo các thí sinh hôm nay đều hát hay hơn đêm thi đầu tiên (mình không xem).
Tin buồn là: Nếu phong độ ổn nhất mà chỉ đến thế, có thể dự đoán trước một mùa giải... thất thu.
Người duy nhất trong Top 8 mình thấy có hy vọng tạo dựng tên tuổi sau này là Tiêu Châu Như Quỳnh. Chả quan tâm em í có bà con gì với Lam Trường hay Minh Thư, bởi tố chất bản năng của cô bé còn mạnh mẽ hơn ông cậu. Nếu biết cách xây dựng hình tượng và chọn hướng đi đúng, hẳn sẽ phát triển được lâu dài. Nhẽ ra Quỳnh nên đợi đến Sao Mai Điểm Hẹn hoặc Vietnam Idol để khoe tài, vì giọng em tốt theo trường phái Pop Rock, chứ không phải Dân Gian hay... Cách Mạng. Mà các bác giám khảo THTH thì... xưa nay chỉ thích mác trường lớp thôi, Quỳnh sẽ còn gặp khó khăn dài dài.
Với tư cách khán giả, chỉ dám phán một câu: Nếu Quỳnh rớt, mình sẽ không theo dõi chương trình này nữa. Khỏe.
Năm ngoái, bên cạnh việc ủng hộ cô em Thu Hiền, mình còn có ấn tượng tốt với Tùng Lâm, Triệu Lộc, Ngọc Ánh, Hoàng Uyên, Minh Sang, Tiến Trung, Huyền Quân (ít ra cũng nhớ được phân nửa thí sinh!). Năm nay, xem xong là trôi tuột, thậm chí không hiểu bạn cao điểm nhất đã hát cái gì để xứng đáng nhận được số điểm đó?!
Từng than phiền về "nhang shắc" của thí sinh, nhưng đó không phải là yếu tố chính. Mạnh Ninh, Hoàng Tôn, Thảo Trang đều là những trường hợp không đẹp theo kiểu đại chúng, có điều:
1. Họ cất giọng lên - biết ngay họ là ai.
2. Phong cách trình diễn ấn tượng.
Thí sinh đợt này phản ánh chính xác định kiến mà người ta hay gán cho dân Nhạc Viện: Học cho cố, cuối cùng ra hát giống nhau y chang.
It's like, "Hello audience, I'm a singing machine".
Nhân đây, lật lại vấn đề "chuyên môn" giữa THTH (hàn lâm) và Idol (thị trường).
Bài Ca Trên Đồi: Ngọc Ánh >>> Huang Thuyên
Yêu: Ngọc Minh >>> Phú Luân
Son: Quốc Thiên >>>>>>>>>>>>>>>>>> Cẩm Nghi
Điều này cũng cho thấy, thí sinh các cuộc thi ngày càng kém chất lượng, càng về sau càng thiếu hụt nhân tài.
Bạn nào có nhã hứng theo dõi tiếp thì click dzô đây, còn không thì coi những pose xấu xí của hot boi Bánh Giò cũng được hohoho.
Nhãn:
bachcongkhanh,
baggio,
minhsang,
nhuquynh,
nsthth,
quangdung,
vietnamidol
Subscribe to:
Posts (Atom)