Thói thường, mới gặp ai lần đầu, trao đổi danh xưng thân mật vậy chứ mình... nhớ chết liền. Tất cả những gì liên quan đến Tên, hoặc Số Liệu, không lưu vào máy là coi như thua toàn tập. Bởi, nếu mình hỏi lại bạn, đừng nghĩ mình chảnh hay cố tình xúc phạm. Tội nghiệp. -.-
Nhà cũ ngay góc Lê Duẩn - Lê Văn Hưu nè. Thế mà đợt mới chạy xe vẫn hay hỏi papa: Hai Bà Trưng ở đâu? Võ Thị Sáu ở đâu? Mạc Đĩnh Chi ở đâu? Anh í nhìn mình như thằng dở hơi, huhuhu. Mù đường! Ơn Chúa, đã có diadiem.com (sẵn sàng PR miễn phí luôn).
Ban nãy, đảo mắt qua vài nghìn tấm hình chụp trong tháng trước, phát hiện mình chưa gửi ảnh cho bạn Đan và em Phương. Thông cảm thông cảm, lu bu quá. Định đăng entry, song lại quên sạch tên hầu hết mọi người, ặc ặc. Làm sao mà viết đây? Mặt ngu ra, ngồi nhẩm alphabet, đập đầu vô gối! Ơn Phật, đã có Facebook. Sau khi lượn vài vòng, em đã sở hữu đầy đủ thông tin cơ bản của tất cả các nhân vật đi chung.
Phewww... Facebook - điều kỳ diệu cho chứng Dory của bạn Robbey.
Alright, bắt đầu với bữa mừng tân gia của sếp bạn Đan Lê: Trịnh Rồng.
Showing posts with label memories. Show all posts
Showing posts with label memories. Show all posts
Friday, June 11, 2010
Chứng Dory - Trí Nhớ Có Chọn Lọc
Monday, April 5, 2010
Lời Tỏ Tình
Trong 6 mối tình từ trước tới nay, mình luôn là người mở lời trước. Thích vai trò chủ động, vì bản thân sẽ tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống cá nhân, dẫu kết quả ra sao cũng không... đổ thừa ai được cả. Tưởng tượng vào vị trí bị săn đuổi, chắc sẽ nổi da gà mỗi lúc tia nhìn soi đến mình, hihi.
Nếu đọc báo, sẽ thấy nhiều người trẻ hiện nay có những cách “tỉnh tò” rất táo bạo, thậm chí... gây sốc. Nào là rải cánh hồng khắp sân trường, nào là dán tên nàng lên bong bóng rồi đạp xe quanh thành phố. Xin lỗi, chẳng may không nên duyên, chắc hết dám nhìn mặt nhau luôn. Ngượng quá mà.
Những bông hoa, ánh nến, cho đến câu chữ trên đầu môi – tất cả đều là hình thức bề ngoài. Nếu bạn thật sự nghiêm túc, đâu nhất thiết hoành tráng hóa, cuồng nhiệt hóa?
Tình cảm xuất phát từ bên trong. Khi ngọn lửa đã cháy rực nơi tim bạn, muốn gói ghém cũng khó! Sự tinh tế, chân thành tự khắc sẽ dẫn lối. Hãy để người ta được thuyết phục bởi chính bạn, chứ không phải vì những ấn tượng nhất thời.
Chưa dám “tư vấn” ai, mình chỉ xin chia sẻ vài kinh nghiệm.
Mối tình đầu: Bạn bè – Anh em
Tình cảm nhiều chuyện rất khó nói: Bạn cứ mải tơ tưởng về kẻ chẳng... liên quan gì đến đời sống của mình. Ngày qua ngày, bạn tâm sự với đứa bạn thân, để rồi vô tình nhận ra người-quan-trọng đã ở sát bên bạn suốt một quãng thời gian dài.
Trạng thái “tình trong như đã – mặt ngoài còn e” tồn tại hơn một năm. Đôi lúc, phì cười trước những ghen tuông vu vơ, “Anh em gì kỳ vậy!” Ngẫm lại vẫn thấy vui, vì mọi cử chỉ quan tâm đều xuất phát từ tinh thần vô tư, trong sáng.
Kết luận: Nếu chợt thấy tim mình rung lên vì ông anh hay nhỏ em, tốt nhất cứ “bình thường”, cả 2 hiểu rõ nhau quá mà. Đến thời điểm chín mùi, chỉ một cái nắm tay đủ nói lên tất cả.
Đọc tiếp →
Tuesday, December 15, 2009
Đông Hải
Nhận phiếu quà tặng được gần... nửa năm, nay mới có cớ dùng. Do papa cả, cứ than phiền mấy đôi giày của mình cũ rồi, đi làm việc dễ bị... oánh giá.
Y như rằng, nhìn đám giày dép tí tởn ập vào mắt, mình đã muốn gom bọn nó về nhà rồi. Bởi, kinh nghiệm cho thấy không nên mang quá nhiều tiền mặt ra đường, để muốn tiêu cũng phải... từ tốn. Dẹp cả vụ credit card - tai hại, tai hại.
Tiếp tục nhật ký mua sắm nào!
Monday, July 20, 2009
Quá Khứ
Và ngày hôm nay anh như đứa trẻ
Của ngày hôm qua xa xôi tìm về
Lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh
Như chính em, cô gái đến từ hôm qua...
Mình là con người của hiện tại. Chưa từng nuối tiếc về những gì đã qua, cũng ít nghĩ ngợi về những gì vời vợi phía trước. Hì. Mình vô lo đến mức, cả gia đình và bạn bè đều phải... lo giùm. Ôi, trời sinh voi sinh cỏ. Chỉ cần bạn trân trọng mọi thứ trong đôi bàn tay bé nhỏ, tự chúng sẽ dẫn đường cho bạn. Không chủ động tìm việc làm, thế mà bao nhiêu tasks vẫn kéo đến, lắp đầy cả ngày. Tất cả đều do duyên số. Vậy nên, khi chưa tìm được ai vừa ý, mình chả phải vội vàng nhảy vào một mối quan hệ. Relax.
Nếu như mình 3 năm trước, đã nghĩ rằng: "Sao lại chưa có người yêu nhỉ? Có gì bất ổn à?" Rồi cũng đến, rồi cũng đi, bao cảm xúc lẫn lộn đã trôi qua. Bão có dữ dội cách mấy, phải đến lúc nguôi ngoai. Bình thường thôi. Thuộc làu các tình huống đến mức, mình không cần phản ứng nhiều nữa. Cười. Mình nghĩ, chỉ cần học được 999 kiểu cười trước mọi sự kiện diễn ra trong cuộc đời, bạn sẽ sống hạnh phúc.
Không hề mai mỉa nhé. Chưa được đủ trình như... gái già, phì phèo thuốc lá và nhếch mép: "Đời bạc lắm". Ai hiểu như vậy là tầm bậy. Thế này - quá khứ dù có tối tăm cách mấy, không cần thiết ủ dột vì nó. Hãy xem nó như tổ hợp các kinh nghiệm để làm nên chính bạn của ngày hôm nay. Mà hiển nhiên, bạn không thể ghét bản thân rồi! Let go. Khi đối diện cố nhân, nếu bạn không buông những yêu ghét xưa cũ, bạn sẽ đánh mất một thứ còn quý giá hơn thế: tình cảm trước khi 2 người đến với nhau.
Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại,
Về một ngày mai như hai người bạn
Một ngày để quên tất cả, lại nhớ về nhau
Cùng năm tháng còn ấu thơ.
Đã có lúc, tưởng chừng như chai sạn cảm xúc, để rồi khi nghe lại 4 dòng này, vẫn thấy xao xuyến lạ. Ca từ không có nước mắt, không có đau đớn, nhưng hình ảnh cũng đủ mong manh để gợi một niềm man mác khó tả. Mình nghĩ, chỉ những ai thực sự trân trọng mới hiểu được, cảm giác muốn ôm trọn kỷ niệm vào lòng - chợt nhận ra, dù cố gắng cách mấy cũng chẳng thể vượt qua "lời hứa" kia. Chỉ còn cách quên tất cả khi nhớ về nhau, mới có thể hồn nhiên được như ngày trước. Nhưng... những lần chạm mắt, ký ức lại ùa về... Bạn không chỉ là bạn nữa.
Đọc tiếp »
Của ngày hôm qua xa xôi tìm về
Lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh
Như chính em, cô gái đến từ hôm qua...
Mình là con người của hiện tại. Chưa từng nuối tiếc về những gì đã qua, cũng ít nghĩ ngợi về những gì vời vợi phía trước. Hì. Mình vô lo đến mức, cả gia đình và bạn bè đều phải... lo giùm. Ôi, trời sinh voi sinh cỏ. Chỉ cần bạn trân trọng mọi thứ trong đôi bàn tay bé nhỏ, tự chúng sẽ dẫn đường cho bạn. Không chủ động tìm việc làm, thế mà bao nhiêu tasks vẫn kéo đến, lắp đầy cả ngày. Tất cả đều do duyên số. Vậy nên, khi chưa tìm được ai vừa ý, mình chả phải vội vàng nhảy vào một mối quan hệ. Relax.
Nếu như mình 3 năm trước, đã nghĩ rằng: "Sao lại chưa có người yêu nhỉ? Có gì bất ổn à?" Rồi cũng đến, rồi cũng đi, bao cảm xúc lẫn lộn đã trôi qua. Bão có dữ dội cách mấy, phải đến lúc nguôi ngoai. Bình thường thôi. Thuộc làu các tình huống đến mức, mình không cần phản ứng nhiều nữa. Cười. Mình nghĩ, chỉ cần học được 999 kiểu cười trước mọi sự kiện diễn ra trong cuộc đời, bạn sẽ sống hạnh phúc.
Không hề mai mỉa nhé. Chưa được đủ trình như... gái già, phì phèo thuốc lá và nhếch mép: "Đời bạc lắm". Ai hiểu như vậy là tầm bậy. Thế này - quá khứ dù có tối tăm cách mấy, không cần thiết ủ dột vì nó. Hãy xem nó như tổ hợp các kinh nghiệm để làm nên chính bạn của ngày hôm nay. Mà hiển nhiên, bạn không thể ghét bản thân rồi! Let go. Khi đối diện cố nhân, nếu bạn không buông những yêu ghét xưa cũ, bạn sẽ đánh mất một thứ còn quý giá hơn thế: tình cảm trước khi 2 người đến với nhau.
Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại,
Về một ngày mai như hai người bạn
Một ngày để quên tất cả, lại nhớ về nhau
Cùng năm tháng còn ấu thơ.
Đã có lúc, tưởng chừng như chai sạn cảm xúc, để rồi khi nghe lại 4 dòng này, vẫn thấy xao xuyến lạ. Ca từ không có nước mắt, không có đau đớn, nhưng hình ảnh cũng đủ mong manh để gợi một niềm man mác khó tả. Mình nghĩ, chỉ những ai thực sự trân trọng mới hiểu được, cảm giác muốn ôm trọn kỷ niệm vào lòng - chợt nhận ra, dù cố gắng cách mấy cũng chẳng thể vượt qua "lời hứa" kia. Chỉ còn cách quên tất cả khi nhớ về nhau, mới có thể hồn nhiên được như ngày trước. Nhưng... những lần chạm mắt, ký ức lại ùa về... Bạn không chỉ là bạn nữa.
Đọc tiếp »
Subscribe to:
Posts (Atom)